Có những hành trình không bắt đầu bằng ước mơ, mà bắt đầu từ một điều giản dị hơn rất nhiều như hành trình của thầy Phạm Tuấn Bình đó là sống sót. Trước khi đến với Rikkei Education, cuộc sống của thầy Bình không xoay quanh sự nghiệp hay định hướng tương lai, mà đơn giản chỉ là mong ước ngày mai khỏe hơn hôm nay một chút. Có một giai đoạn, “thế giới” của thầy chỉ gói gọn trong những ngày nằm trên giường bệnh, nơi mà mỗi ngày trôi qua đều là một cuộc chiến với sức khỏe. Chính bệnh tật, chấn thương và những giới hạn về thể chất không chỉ lấy đi thời gian, mà còn bào mòn cả sự tự tin. Trong khi bạn bè cùng trang lứa bắt đầu đi làm, phát triển bản thân, thì thầy vẫn đang loay hoay với một câu hỏi rất cơ bản: “Một người như mình… có thể làm được gì?” Nhưng cũng chính từ nơi tưởng chừng như là điểm dừng đó, Thầy Bình luôn nung nấu một ý chí: nếu còn cơ hội, nhất định phải làm lại.

Khi sức khỏe dần hồi phục, thầy Bình quyết định lựa chọn công nghệ thông tin như một cách để làm lại từ đầu. Một lựa chọn không hề dễ dàng khi bản thân thầy gần như bắt đầu từ con số 0, thậm chí là “âm” so với những người khác. Chính những trải nghiệm tưởng như là bất lợi lại trở thành “sức đề kháng” đặc biệt, giúp thầy kiên trì đi tiếp trong một hành trình nhiều áp lực. Bởi đã đi qua giới hạn của sự sống, thầy cho rằng
“Khi bạn đã từng đứng trước ranh giới của sự sống và cái chết, thì việc học một ngôn ngữ lập trình hay làm lại từ đầu… không còn đáng sợ nữa.”
Và rồi “bước ngoặt” thực sự đến khi thầy nhận được học bổng từ Rikkei Education, đó không chỉ còn là một cơ hội học tập mà còn là một sự công nhận với thầy Bình – một người có sự kiên nhẫn và sự đồng cảm sâu sắc với những người yếu thế. Chính “bước ngoặt” ấy giúp thầy bình bước vào thế giới công nghệ, nơi mà xuất phát điểm không quyết định giới hạn hay hoàn cảnh không định nghĩa năng lực, và mỗi người đều có cơ hội bắt đầu lại một cách nghiêm túc. Thầy chia sẻ:
“Thế giới công nghệ là nơi mọi thứ được đo bằng tư duy và khả năng giải quyết vấn đề, tôi nhận ra đây là một ‘sân chơi’ vô cùng công bằng”.

Nhưng hành trình tại Rikkei Education không chỉ dừng lại ở việc học code. Đó còn là quá trình thầy từng bước thoát khỏi mặc cảm, vượt qua sự tự ti và học cách tin vào chính mình. Khi dần theo kịp chương trình, thầy bắt đầu ở lại sau giờ học để hỗ trợ những bạn còn chật vật. Với thầy, đây không phải vì trách nhiệm, mà đơn giản vì thầy hiểu cảm giác của họ – cảm giác từng hoang mang, từng muốn bỏ cuộc như chính mình ngày trước. Chính những hành động nhỏ bé ấy đã mở ra một hướng đi mới mà thầy chưa từng nghĩ đến, đó là từ một học viên bắt đầu ở con số 0 đến trở thành trợ giảng, và từ trợ giảng, thầv được trao cơ hội trở thành giảng viên.
Hành trình 4 năm ấy không phải là một bước nhảy vọt, mà là một quá trình tích lũy của sự kiên trì, của tinh thần không bỏ cuộc, và đặc biệt là của sự thấu cảm. Bởi vốn dĩ đã từng là một học viên bắt đầu từ con số 0, thầy hiểu rõ những khó khăn mà người học phải đối mặt. Và chính điều đó đã tạo nên một “thầy Bình” rất khác – không chỉ dạy kiến thức mà còn đồng hành giúp học viên vượt qua những “rào cản vô hình” bên trong chính họ.
“ Tôi muốn dùng chính những gì Rikkei Education đã cứu rỗi tôi để đi cứu rỗi những người khác”
Khoảnh khắc đáng giá nhất trong hành trình ấy không phải là khi thầy có một công việc ổn định hay đứng trên bục giảng, mà là khi nhận được tin nhắn từ một học viên: “Thầy ơi, em pass phỏng vấn rồi.” Đó không chỉ là niềm vui, mà là sự xác nhận rằng những nỗ lực của thầy đã thực sự tạo ra sự thay đổi trong cuộc đời của người khác. Và cũng chính lúc đó, thầy nhận ra mình đang trở thành một phần của một hành trình lớn hơn, đó là hành trình lan tỏa giá trị tri thức.
Câu chuyện của thầy Bình không chỉ là một hành trình cá nhân nữa, mà còn là minh chứng rõ ràng cho những gì Rikkei Education đang theo đuổi. Đó không chỉ là đào tạo kỹ năng, mà là tạo ra cơ hội, xây dựng niềm tin và đồng hành cùng người học trên hành trình thay đổi cuộc đời. Bởi tại Rikkei Education, mỗi học viên không chỉ được học để trở thành một lập trình viên, mà còn được trao cơ hội để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.

Và từ câu chuyện của thầy Bình, có thể thấy rõ một điều: Một cơ hội được trao đúng lúc có thể làm thay đổi cả một cuộc đời, và khi một tổ chức lựa chọn không bỏ cuộc với con người, họ không chỉ thay đổi một cuộc đời mà còn tạo ra những hành trình mới, tiếp tục được viết nên mỗi ngày. Thầy muốn dùng chính câu chuyện của bản thân để nói với các học trò rằng:
“Thầy làm được, dù xuất phát điểm của thầy khó khăn hơn các em rất nhiều, thì không có lý do gì các em lại gục ngã”.
